| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

Unicode  
Từ Thơ Là Nhạc
CD Quư Hương:

 

Thơ Hà Huyền Chi
Nhạc Mai Anh Việt
 
 
1.
“Hoa là con bướm đậu
Bướm là cánh hoa bay”
HHC
 
Không hiểu từ đâu, cái h́nh ảnh b́nh phàm đó đă xoa'y động vào cảm thức tôi khi ấy, để h́nh thành bài thơ Quư Hương. Thơ khởi đi từ đó/. Từ có và không. Từ mặc nhiên kiên định, và trắc nết loang toàng. Của tôi và giẻ sườn cụt :
 
Quư Hương.
Bướm là hoa phiêu lăng
Hoa là bướm hiền lương
Theo ta vào băo loạn
Hoa từ bỏ thiên đường
 
Em là hoa bất hoại
Vẫn một đời phong hương
Ta là con bướm dại
Vẫn chập chờn bốn phương
 
Em chắt chiu kỷ niệm
Em giấu kín buồn vui
Mũ gai và vương miện
Hân hoan với ngậm ngùi
 
Ta tiêu hoang t́nh cảm
Thường san sẻ cho người
Em bao dung vô hạn
Giữ trong tim nụ cười
 
Em hoa khôi dịu hiền
Em với ḷng thanh thiên
Ta một thời lăng mạn
Vẫn trọn đời yêu em
 
Ơn em chia nửa hồn
Bao năm chung vui buồn
Với nhau tṛn ân nghĩa
Dầu sông cạn đá ṃn
 
Ta như cây liền cành
Như trăng sao hào t́nh
Trăm năm c̣n tha thiết
Như khi ḿnh tóc xanh
 
Hoa là con bướm đậu
Bướm là cánh hoa bay
Em, ḷng ta vương hậu
Ta, mùa em vui đầy/.
(Quư Hương)
HHC
 
Cũng bằng sự t́nh cờ dễ thương thế đó, bài thơ cất
cánh từ khuôn nhạc Mai Anh Việt Thơ bay nồng nàn trên ḍng âm thanh bỗng tương cảm, thăng hoạ (Bài thứ 71, riêng trong “T́nh khúc HHC & MAV”, từ 7/1998 đến 7/2001 ) Phổ với siêu tốc độ/ Phổ nguyên văn. Là một đặc trưng chỉ thấy nơi nhạc sĩ MAV. Phổ không bài nào giống bài nào/. Người nghe thật khó tin là nhạc phổ thơ, mà ngỡ rằng HHC đă viết lời ca cho những nhạc bản â'y của MAV. Là một người trẻ, nhưng Mai Anh Việt nghiêm túc, thận trọng, và cực kỳ khó tính trong việc chọn phổ thơ/. Ngoài 71 bài phổ riêng cho thơ Hà Huyên Chi , dường như MAV chỉ phổ dăm ba bài khác cho những thân t́nh. Như một ghi dấu kỷ niệm.
Thận trọng v́ chỗ đứng của người nhạc sĩ trẻ tài hoa này đă được xác định bởi hơn 300 ca khúc đă viết. MAV đă có những hợp tác tốt đẹp với hầu hết các trung tâm nhạc VN hải ngoại/. Ddược đánh giá cao bởi các giọng hát hàng đầu như Duy Trác, Tuấn Ngọc, Ư Lan, Khánh Hà ... Và sau nữa, được ái mộ đằm thắm bởi các thính giả chọn loc.
Bởi những nét nhạc điêu luyện, đầy phóng khoáng và quyến rũ/ Bởi những lời ca duyên dáng đầy khám phá mới của MAV, chỉ thấy nơi Trịnh Công Sơn. Chỉ CD Vầng Tóc Rối của Mai Anh Việt đă là một chứng tỏ ngoạn mục. Ai có thể viết được những lời ca đơn giản đậm đặc chất thơ như: “Một mầu áo thu vàng khoác lên lưng chiều”... “Sương rơi ngọn cỏ cúi đầu / T́nh ta dậy từng cọng đau “ “ Chiều trông cánh chim lạc loài / Vẽ vội một đường phôi phai “ như MAV đă...
 
2. Dường như giữa MAV và tôi có chung một tương cảm đặc biệt, lạ lùng. Một lần MAV ghé thăm, tôi đem khoe mấy bài thơ mới xong. MAV chăm chú đọc. Anh vớ lấy cây bút ghi vội các kư hiệu tắt ngay giữa những ḍng thơ/. Và chừng chưa hút xong 1 điếu thuốc, bài thơ “Riêng Một Dáng Em” đă là nhac. Anh ôm đàn hát thật hào hứng:
 
Có đường nào đủ xa không em? Khi với anh cùng bước
Không núi nào đủ cao đâu em
Khi có anh kề bên
 
Có nắng nào đủ khô tim ta
Vẫn đầy vun mộng ước
Có sông nào cuốn đi t́nh ta
Măi thương nhau đậm đà
 
Mai em vào gió cát
Thôi không c̣n sầu đơn
Hăy như chim cất cao lời hát
Măi trăm năm đẹp nghĩa vuông tṛn
 
Mai anh vào khốn khó
Có em chia muộn phiền
Sẽ như trăng soi sáng miền nhung nhớ
Măi trong ḷng mang một dáng em. (Riêng Một Dáng Em)
HHC
 
3. Mai Anh Việt phổ nguyên văn, không thêm bớt 1 chữ/. Cơn ngẫu hứng c̣n chưa vơi, MAV đă lập thêm kỷ lục mới, là phổ tiếp bài “Không Viết Không Là Không Nhớ”, cũng nhấp nháy trong ṿng 10 phút. (Ddiều bất ngờ là 2 bản nhạc phổ siêu tốc độ trong buổi gặp gỡ đó đă trở thành Top Ten trong số 71 bài với thơ HHC)
 
Không viết, không là không nhớ
Con tim trăng răi đầu non
Soi anh quăng đời khốn khó
Soi em mộng ước chưa tṛn
 
Không nói không là không biết
Con sông vui hát t́nh ca
Sông em t́m về lối biển
Sông anh gọi sóng an hoà
 
Không ngó không là không thấy
Khi ta chăm chút đời nhau
Thương anh dạt dào biết mấy
Thương em làm đầy mai sau
 
Cám ơn ngọt ngào yêu mến
Cám ơn ngắt véo hồn nhiên
Cám ơn ngày hoa, tháng mật
Bên anh đời măi c̣n em.
(Không Viết
Không Là Không Nhớ)
 
Trong ngẫu hư'ng, tôi đă mượn mâ'y chữ biện giải nhơng nhẽo của Trang Thanh Tru'c “Không viê't không là không nhơ'” qua điện thư/. Vậy mà 3 chữ “không” nhâ'm nhẳng đo' đă vào thơ, vào nhạc. Vẫn là thói quen cô' hữu, MAV đă phổ nguyên văn, không thêm bớt chữ nào!
4.
Buồn Vương Go't Ai, cũng là những phút xuất hồn, đồng thiếp thế đó/.
 
Tôi nhơ' những xu'c đông lạ lùng , khi nghe MAV ha't bài này qua viễn thoại, lần đầu/. Tưởng tượng là chàng đang kẹp cái ống liên hợp trên vai, vừa búng guitare vừa hào sảng cất tiếng: “Chă'c ǵ em quên / Chă'c ǵ anh nhơ'”...
Nhạc MAV co' một bản să'c riêng kho' trộn lẫn vơ'i bâ't cư' ai/. Chỉ trong vài câu mở là người nghe đă hoàn toàn bị MAV chinh phục. Khô'ng chê'/.
Buồn Vương Go't Ai
 
Ddời sau nhe' em
Kiê'p này dang dở
Chă'c ǵ em quên
Chă'c ǵ anh nhơ'
 
Chuyện ḿnh hôm mai
Ddă bờ dĩ văng
Ddời t́nh nặng vai
Bă't buông ngày tha'ng
 
Kỷ niệm trao nhau
Làm thành cơn đau
Xa rồi nguyệt bạch
Khuâ't ngàn phi lau
 
Buồn vương go't ai
Nương ngày tha'ng phai
Gio' đầy hư vọng
Mưa mù tương lai
 
Thông thường, vơ'i thể loại thơ này, người nhạc sẽ đưa vào nhịp điệu nhanh như Rhumba, Bolerọ.. Nhưng MAV đă râ't thành công khi đem vào Slow Rock. Nghe lăng mạn trầm buồn hơn.
 
Ddu'ng hơn, khi viê't Buồn Vương Go't Ai, tôi đă dùng thể loại thơ 8 chữ bẻ đôi/. Và không ngờ là MAV râ't nhậy cảm đă bă't ngay được y' niệm đo'/. Bởi thê', thơ vào nhạc thật dễ dàng vơ'i chuỗi thanh âm mượt mà/. Đằm thă'm. Quặn thă't.
 
Hạt sầu ai gieo
Ddă rừng thô'ng khổ
Em là giây leo
Anh như cành gi'o
 
Trời là biển treo
Lệ là sông vỡ
Kho'c em ngh́n chiều
Say anh từng giờ
 
Rượu tràn nỗi đau
Sầu châ't lên sầu
Ơi thiên đường lỡ
Ơi t́nh biển dâu
 
Kho'c vùi chi nữa
Ươ'p đời trong men
Chă'c ǵ em nhơ'
Chă'c ǵ anh quên.
HHC
 
Trong bài này, MAV co' đề nghị sửa 1 chữ cuô'i câu thu' 24:
Say anh từng “bữa” thành say anh từng “giờ” , cho ne't nhạc mềm hơn.
 
Chuyện nhỏ, dù theo quan niệm tôi, ở thơ, th́ vần nên luôn co' cùng âm bằng tră'c vơ'i nhaụ
Như: em/đem/đêm // mai/vai/tai (vần bằng).
Và: dở/ nhơ'/khổ (tră'c).
Bởi kha'c âm vận bằng tră'c, th́ âm điệu sẽ ke'm đi hiệu lực.
Như: đau/ca'u // vỡ/giờ
(Nhưng sự sai biệt âm să'c này lại thường thâ'y trong lời nhạc. Co' thể v́ nhu cầu phô'i thanh, nhạc sĩ muô'n gia giảm ca'c âm điệu â'y chăng?)
 
Lại nghe MAV ha't tiê'p bài “Ca'm Ơn Cành Muộn”. Tôi viê't cho một người bạn ở xa/. Râ't xa/. Bài ha't mơ'i phổ mang nhiều tiê't điệu thật dễ thương:
 
...” Giấu thẹn trong tay, tay có mắt
Bước quàng chân mỏi, ḷng c̣n chưa
Tới hay không tới, ta dè dặt
Em nửa hoài nghi, nửa bỡn đùa
 
Lắc cây chuông nhỏ trong mê sảng
Em gọi em, và em gọi tạ..”
HHC
 
Co' lẽ nhiều người sẽ ganh với hạnh phúc chu'ng tôị Từ thơ là nhạc. Và người sành âm thuật thường có ngay nhận xét là Mai Anh Việt phổ thơ thật dễ dàng. Nhiều nét nhạc rất Tây phương, pho'ng khoa'ng. Tưởng như tôi đặt lời cho nhạc MAV chư' không là nhạc phổ từ thơ tôị..
 
Đôi khi là những bài thơ tôi mới viết xong Chưa gửi cho ai, v́ có vài chữ c̣n nằm trong phân vân, chưa định. Như: “Em nửa hoài nghi, nửa cợt đùa”/. Tôi không thích chữ “cợt”, và giờ chót thay bằng chữ “bỡn” thân thương hơn. Và nữa: “Em gọi em, và em gọi ta”, khởi đầu tôi viết cạn hơn: “Ta gọi em, và em gọi ta”/.
 
Qua kinh nghiệm vơ'i hơn 40 nhạc sĩ phô thơ tôi, dường như phổ nguyên văn một bài thơ thật chẳng dễ/. Ngoại trừ MAV. Anh vô'n tự tin vào ca'ch phô'i âm phong phu' của ḿnh. Điều kha'c, MAV luôn tôn trọng tuyệt đô'i những thi ngữ của người thơ/.
Việt cũng co' vài ngoại lệ/. Anh hay giễu tôi về những từ dễ gây hiểu lầm, ngộ nhận khi ha't. Như: [cho mầm xanh len lén... “cựa ḿnh”...] Hoặc [Tiê'ng rên thầm “đủ na't” hồn thu] Lỡ như ca sĩ cao hứng hát chữ “cựa” thành “cưả” hay xươ'ng âm chữ “đủ” theo giọng Huê' th́ rắc rối tọ..
 
Chữ cho mầm xanh len le'n “cựa ḿnh” rất hay, nhưng sau đó tôi đành phải sửa thành “trơ ḿnh”. Và “đủ na't” thay bằng chữ “rạn vỡ” cho bảo đảm an toàn.
 
Mỗi khi tôi khen là Việt phổ thơ thật nhanh và thanh điệu thật giầu th́ Mai Anh Việt thường phủ nhận. Rằng thực ra âm điệu đă nằm sẵn trong thơ tôi, anh chỉ có công ghi lại thành kư âm mà thôi/.
 
Tôi ngỡ là MAV khiêm cung, hoặc no'i cho vui/. Nhưng co' lần
Việt nhă'c lại vơ'i ve nghiêm túc. Rằng trước mặt các bạn văn như: Trần Quảng Nam, Phùng Nguyễn, Khánh Trường... anh cũng từng khẳng kha'i nói y như vậy/.
Việt thí dụ:
“Có đường nào đủ xa không em
Khi với anh cùng bước?”
 
Từ thơ đê'n nhạc dễ thôi/. Anh chỉ việc chép ra:
“F D D A G G G....
G A G D G-A”
 
Từ Thơ Ddê'n Nhạc
 
Tính đến tháng Tư 2003, đă có 282 bản nhạc phổ thơ HHC, bởi 41 nhạc sĩ/. (Bao gồm những nhạc sĩ tên tuổi như Phạm Duy, Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Mai Anh Việt... và ca'c nhạc sĩ chưa thành danh)
 
Riêng vơ'i Mai Anh Việt, đă 71 bài phổ từ thơ HHC, và là người phổ thơ đạt nhâ't. Từ thơ là nhạc, là một kê't nô'i hài hoà/. Một khai pha' đầy giao hưởng của y' niệm “thi trung hữu nhạc”. Nhạc từ thơ mà chă'p ca'nh bay cao, mà cuô'n xoa'y tâm người thưởng ngoạn. Nghe nhạc phổ từ thơ của MAV ta co' ca'i thu' được ngă'm thưởng nguyên, một trọn vẹn. Thơ vơ'i nhạc giao t́nh. Nhạc và thơ hội nhập. Bằng sự tương thông tâm y' hầu như không thể co' ở bâ't cư' nghệ sĩ nào kha'c. Ngoài Hà Huyền Chi và Mai Anh Việt.
5. Ở “Mưa Tháng Chạp” là những kỷ niệm đẹp khác với MAV. Nhạc ôm riết lấy thơ không rời/. Nhạc chuyên chở những ray rứt, thương yêu, qua cung bậc mê đắm dị thường:
“...Tiễn em về tóc ướt
Mưa nói lời chia xa
Anh bềnh bồng sông nước
Em diễm kiều như hoa
 
Gió hôn em nồng nàn
Phút chia tay dịu dàng
Cơn mưa c̣n chưa ngớt
Cơn vui đầy chưa tan...”
HHC
 
Nhiều người rất mê bản nhạc nàỵ Riêng tôi, mỗi lần nghe Việt hát là một lần bắt gặp nỗi rung cảm đằm thắm xót xa/.
6. “Anh Và Nỗi Nhớ” là một gắn bó hài hoà độc đáo khác
giữa thơ và nhạc:
 
“Sáng em rót mật vào ngày
Nụ cười hoá bướm bay đầy không gian
Sáng anh quẩy nhớ lên ngàn
Trồng cây mưa lũ điểm trang cuộc t́nh...”
....
“...Sáng anh ra khỏi đời thường
Hai tay nâng chén hoang đường mà saỵ..”
HHC
 
Bài hát Anh Và Nỗi “Ngứa”, như Việt đùa, mỗi khi cất lên đều chinh phục người nghe ngay từ những ḍng nhạc đầu/. Có lần tôi từng tâm sự với MAV rằng: Tôi thực sự không hiểu nổi cái ǵ đó đă chợt nhập vào tôi để có thể viết ra những lời t́nh tứ bâ't thường â'y:
 
...” Cây mưa đổ trận mưa vui
Anh và nỗi nhớ tạnh rồi lại mưa”. HHC
 
Thêm những ḍng nhạc xuất thần, tôi tin rằng Anh Và Nỗi “Ngư'a” sẽ c̣n trụ lại, măi măi/. Ở tim người, tim tôi/.
7. Với “Sinh điếu” là một bốc lửa khác thường của MAV và
tôi/. Từ ngộ nhận về tin một người bạn chung sơ'm qua
đờị Thơ và nhạc đều nức nở khóc sinh ly, dù chưa là tử biệt:
“Mấy ai nghe tỏ lời sinh điếu
Hiểu được ḷng nhau phút hoá thân
 
Ai mở trong đời nấm mộ oan
Hỡi ơi! sao chết vội như nàng
Nguyệt ch́m, sao rụng trên ḍng lữ
Nhói ở tim buồn vết chém ngang...”
HHC
 
Sau hung tin ngộ nhận ấy, thơ và nhạc bung ra như một con
trốt, xoáy măi vào thương cảm người/ Xoa'y măi vào riêng tôi hai chữ oan khiên. Bởi cơn bi thảm c̣n đó, kéo dài suốt sinh mệnh ngườị Thảm hơn nỗi chết:
 
“...Mừng em sống tiếp những ngày đau
T́nh vẫn lênh chênh giữa vực sầu
Ngút mắt vẫn mây nhàu, khói nhớ
Vẫn c̣n thấp thoáng những mùa Ngâu”. HHC
 
8. Mưa Buồn, Mưa Vui
 
Thơ cũng như nhạc, theo tôi/ Nếu trong ṿng 4 câu đầu mà người viết không đánh động, chiếm hữu được cảm quan của người thưởng ngoạn, th́ kể như tác phẩm ấy đa'ng bị loại trừ/.
Trong Mưa Buồn Mưa Vui, tôi đă ca gan dùng tới 4 chữ “mưa” trong câu thơ 7 chữ, khiến hoạt cảnh mưa trở nên sinh động khác thường:
 
“Mưa măi, mưa hoài, mưa, mưa rơi
Ddêm cũng như ngày, sầu khôn nguôi
Nắng trốn phương nào, em cũng vậy
Lạnh ngắt mùa thương, lạnh mái đờị..”
HHC
 
Và MAV trong ư thức và vô thức, cũng nắm bắt được ngay
cái nhịp điệu bi thảm của thơ mưa/ Bài thơ khi vào nhạc đă tạo được ấn tượng sâu sắc. Bởi thanh điệu, thi ngữ giữa chu'ng tôi khi ấy đă đồng nhất. Từ thơ là nhạc. Đă hoà chung vào một tổng thể: mưa:
 
“Sông núi vô t́nh hoa lá đau
Nến khóc canh dài ai biết đâụ..”
HHC
 
Và cảm thức vỡ oà ra ở chuyển phá, vượt thoát khỏi âm
vực mưa:
 
“Nụ đời trao nhau làm sao quên
Ṿng tay đắm mê trời rất riêng...”
HHC
 
Ḍng nhạc MAV vút lên ở chuyển đoạn ấy một cách tài t́nh, hoà nhập. Bài thơ mưa khép lại với những cung bậc và thanh điệu khởi dẫn. Nó, một cách nào như gói ghém, tổng hợp cái tâm cảnh sầu mưa:
“Mưa vui hôm xưa, buồn hôm nay
C̣n ǵ để níu, ngoài cơn say
Nhạc mưa tí tách cung đàn lỡ
Ta nhớ em, mà em có hay/?”
HHC
 
Ḍng nhạc MAV ôm khít lấy nhịp điệu thơ/. Nhạc đi lên một bát độ, cuốn xoáy dồn đẩy cho sầu mưa lên cao/. Cao nhất, trước khi dứt điểm.
9. Hăy Thương Nhau
Hơn Thương Ḿnh Ddôi Chút
 
Thú thật là khi viết bài thơ này, tôi đă hoàn toàn thả lỏng cho ngẫu hứng bay theo một lối riêng. Nó trôi nổi bềnh bồng bên cạnh những tiết điệu thường hằng của thi ca/. Vượt luôn khỏi nhịp điệu của bất cứ thể thơ nào đă có/.
Gọi là thể điệu 7 chữ cách tân, phá thể/. Gọi là thơ tự do/. Cũng đúng và không đúng. Hầu như tôi đă hát thơ, đă chụp bắt những thi ngữ lâng lâng, mơ hồ/. Cách riêng.
Bài thơ, nh́n chung, đă đi gần với ca khúc hơn thi khúc Và cũng thật bất ngờ với tôi là Hăy Thương Nhau Hơn Thương Ḿnh Ddôi Chút đă được khá nhiều nhạc sĩ phổ thành ca khúc.
 
Khởi đầu là Hoàng Linh Duy, Mai Anh Việt, Phạm Anh Dũng, Song Ngọc, Vơ Tá Hân, Trang Thanh Trúc, Hiếu Anh... và mơ'i đây là Vũ Hữu Toàn.
“Hăy yêu như non cao biển dài
Hăy yêu như mây trôi miệt mài
Yêu nhau như mưa tuôn và gió cuốn
Như đất trời phôi thai”...
HHC
 
Nhạc phổ th́ mỗi người một vẻ, đều có chỗ sở đắc
riêng. Nhưng tôi thích bản của MAV nhiều hơn. Anh phổ nguyên văn bài thơ, từ đầu đến cuối/. MAV tâm sự là anh đă bị rơi vào cơn đồng thiếp của chữ nghĩa và thanh âm. Anh đă say mê, hối hả ghi xuống. Nhạc tuôn chảy, ào ra như nước vỡ bờ/. Ghi không kịp thở/. Anh thích nhất là những câu:
 
“...Hăy bên nhau như trăng sao ngàn đời
Hăy tung bay ta chung nhau bầu trời
Hăy như sông hân hoan mùa nước lớn
Bận ḷng chi những lần trôi”...
HHC
 
...” Hăy quên đi đôi ba lần gian dối
Hăy v́ nhau mà níu lấy đời nhau”. HHC
 
Tôi không dám nói lời cám ơn MAV. Bởi vốn trực tính và
chân t́nh, nên MAV từng đính chính: “ Người phải nói câu cám ơn là em mới đúng Em đă chỉ chép lại những ḍng nhạc đă sẵn có từ thơ anh mà thôi/. Thật t́nh th́ em vẫn không coi nhạc phổ thơ là một sáng tác thuần túy/. Nhưng nh́n lại, th́ nhiều bài phổ thơ anh dường như c̣n đẹp hơn những bản do chi'nh em sáng tác.”
 
Tôi không da'm tin lời MAV. Nhưng thực tế Việt đă cho tôi câu trả lời rơ hơn: Cũng bài thơ ấy, cũng thi ngữ ấy, qua phổ bản của nhiều nhạc sĩ khác nhau, dường như chỉ MAV mới nắm bắt được hồn tôi/. Trọn vẹn.
10. Rồi Buồn Mưa Xuống Ddời
 
Mai Anh Việt và tôi t́nh cờ cùng sống tại vùng trời Tây
Bắc. Hai tỉnh bang mưa cận kề/. Và mưa nằm trong ám ảnh đời thường, cũng trong sáng tác:
 
...” Rồi buồn mưa xuống đời
Rồi cuồng phong thét lời
Vũng lầy thành biển mặn
Lún sâu thêm ngậm ngùi
 
Em c̣n ǵ trong nhớ
Ta rồi làm sao quên
Em khóc đau t́nh lỡ
Ta cười vỡ rừng đêm”...
HHC
 
Hơn 20 năm chung đụng với mưa, trực diện với buồn. Mưa đă đằm đằm trong nhịp thở người/. Chúng tôi ghét mưa, và yêu mưa/. Thơ, nhạc cùng hội nhập khắng khít nhịp sầu:
 
“...Ddường dài vô biên đó
Ta vấp ngă bao lần
Em một ḿnh ngược gió
Vẫn chưa từng ăn năn”. HHC
 
 
   
11. Cũng Thế Em Ơi
 
Ngôn ngữ thơ tôi ném ḿnh vào một thử thách mới, ngoài văn phạm ở cú pháp, nhịp điệu:
 
“Em lấy bớt nhiều “ta” hư mộng
Quăng đời vui c̣n lại bao nhiêu
Em thiêu đốt nhiều “ta” hy vọng
Quăng đời buồn rồi cũng xanh rêu”...
HHC    
 
Chữ “ta” được ném vào ḍng thất ngôn rất ngẳng. Không giống ai/. Nhưng lại sáng chói trong nhạc phổ của MAV.
Ngẳng nữa, ơ cách ví von ngược ngạo/. Tôi ví nàng là bướm, ví ḿnh là hoa:
...” Em lí lắc chập chờn như bướm
Ta thành hoa, một đóa hoa khô
C̣n lay lất trong mùa gió chướng
Vẫn buồn hiu trong nghĩa đợi chờ”...
HHC
 
Nhạc nắm bắt hài ḥa từng rung động của thơ/. Có là ngẫu cảm không? Câu trả lời là: phải, và không phải/. Có thể nói là, t́nh cờ, tôi đă học được nhiều kỹ thuật phối âm qua nhạc sĩ MAV. Tôi tự biết khi nào nên duy tŕ, khai thác âm vực thơ/. Khi nào nên chuyển đoạn. Mở qua một giai điệu mới cho thơ trôi, thơ ch́m.
...” Em đ̣i lại nhiều ta t́nh nghĩa
Chuỗi hoài mong hạt rớt hạt rơi
Ta c̣n lại chút hờn dâu bể Giấu trong buồn cũng thế em ơi!”
HHC  
Tôi c̣n đoa'n biết được nên ném những âm ngữ nào vào đúng chỗ các nhạc sĩ mong đợi/. Để kết thúc một phiên khúc hay dứt điểm. Lời t́nh thực này th́ MAV không thể không nhận: Cám ơn nhạc sĩ Mai Anh Việt.
12. T́m Quên Trong Nhớ
 
Đây là bài cuối trong CD Quư Hương, và cũng là bài tâm đắc của MAV và tôi/.
Qua MAV, tôi học thêm được một điều vô cùng quan trọng trong cách ngắt nhịp nơi thơ 8 chữ/ Thông thường th́ người ta ưa ngắt nhịp ở chữ thứ 3, hoặc thứ 5. Hoặc ngắt nhịp tùy hứng diễn cảm của thơ/. Nhưng theo MAV th́ thơ 8 chữ, ngắt nhịp ở chữ thứ 4, có nhiều lợi thế khi phổ nhạc hơn.
Bởi thơ 8 chữ, khi ấy đă gần như là đồng hoá với thơ 4 chữ/. Viết theo nhịp điệu 2/4, 3/4,4/4, Slow, Boston, Valse, Rumbạ.. rất dễ dàng:  
 
“Hát nữa đi em / hát vỡ xuân th́
Chén vui chén buồn / rồi cũng chia ly
HHC
 
...” Ta đi lang thang / t́m quên trong nhớ
Thấy sầu cho em / và xót cho thân
Ta như mây hoang / trầm trong bể khổ Say trong cơn say / cần cái không cần”...
HHC
 
Tôi đă không giấu được nỗi xúc động nghẹn ngào mỗi khi nghe MAV ca nhạc bản này/. Từng sâu chuỗi thanh âm b́nh dị mà bén như dao nhọn đă đâm lút hồn tôi/.
...” Ta trôi lênh đênh / ngờ đâu gặp lại
Thương em thương thân / lệ suối đầy vơi
Em hờn thiên thu / sầu ta vạn đại
Tay c̣n trong tay / mà đă chân trời”  
Mai Anh Việt không ngớt thắc mắc:“Sao lại thế được nhỉ, khi tôi buông chữ “sầu ta” vạn đại/. Nếu là “ta sầu” vạn đại th́ ḍng nhạc đă không thể mượt mà đến thế/?”
 
Nghe “T́m Quên Trong Nhớ” lần đầu, qua viễn thoại, tôi
điếng tim, sững hồn. Cảm tưởng là nhạc Trịnh Công Sơn, thời huy hoàng nhất đă trở lại/. Tôi ngập ngừng bày tỏ cảm nhận sơ khai đó với MAV, và nghĩ rằng lời thực của ḿnh có thể khiến bạn tôi không vui/. Thế nhưng tôi đă lầm. MAV khẳng khái đáp, anh không muốn nhạc của ḿnh giống với bất cứ ai, nhưng sự so sánh này khiến anh vui/. Bởi anh coi Trịnh Công Sơn là người viết nhạc duy nhất khiến anh nể phục.
Mời nghe 12 bài nhạc phô trong số 71 bài đă có của MAV và HHC. Mời vào khu vườn giao cảm rất riêng của những cơn đồng thiếp giữa thơ và nhạc. Giữa Mai Anh Việt và Hà Huyền Chi/. Từ thơ là nhạc. Trân trọng.  

 

  
hahuyenchi
Điạ chỉ liên lạc: Hahuyenchi@aol.com, Mavie@hotmail.com
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005