| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 

Neu dung Font VISCII  va muon nghe nhac cua trang xin ghe tham  http://www.trangthanhtruc.ovh.org/NMNN.html  cua Trang Thanh Truc


Tạp bút, Trang Thanh Trúc

Chắc anh không biết đâu, ngày xưa, nhà em có một căn pḥng dùng để chứa núi sách khổng lồ! Núi sách này xuất thân từ một tiệm cho thuê sách báo, Chủ nhân bán lại với giá rất rẻ chỉ v́ muốn rời khỏi Đàlạt gấp. Thế là thật t́nh cờ mẹ em mua được cái núi sách khổng lồ đó. Ngoài những cuốn sách em t́m được, dành cho cái tuổi em ở ngày ấy. Em nhớ, em có đọc thấy tên anh. Nhưng Đọc để mà đọc thôi, Sách h́nh Tin Tin , Astrix-Oblix thuở ấy, có sức hấp dẫn, quyến rũ hơn nhiều. Bài nào Đó, kư tên anh. Bên cạnh không một tí màu sắc, không được một tấm h́nh. Ngó chán lắm! Em đọc thoáng tên anh cũng chỉ v́ thú đam mê đọc sách của mẹ em. Trong xóm em ỏ c̣n có dăm bà chị hờ .. lăng mạn vô cùng. Rất siêng năng đọc báo, đọc sách. Và đặc biệt là ảnh hưởng nặng nề mái tóc dài mượt mà của Francoise Hardỵ Đặc biệt hơn là treo h́nh Alain Delon với Khương Đại Vệ ngập pḥng! Anh nhớ đó, mùa Đông ở Đàlạt lạnh căm căm. Mà em thấy jupe mấy chị mặc có dài thêm được phân nào đâu. Ngắn thêm nữa là đằng khác. Đi học cứ thế, khoác cái áo lạnh ngắn ngủn. Áo khoác mà dài quá, làm sao khoe được cặp đùi thon, dài! Mấy chị vừa nói với em vừa chăm chỉ bôi thêm kem Nivéạ Ngày xưa, lọ kem này chắc là mắc tiền lắm hả anh? Bây giờ bên Tây, Nivéa rẽ rề thôi. Bày bán trong các siêu thị rất b́nh dân. Chứ không phải nằm trong các tiệm mỹ phẩm đâu nha anh. Chảng hạn người ta có thể t́m thấy Nivéa ở quán mấy cha Rệp, Ở người dân xứ Arabe đó, (mấy quán nhỏ này mơ cửa đến 9, 10 giờ đêm). Người ta có thể chiêm ngưỡng Nivéa nằm chung kệ hàng với những vật liệu dùng để lau chùi trong nhà! Mấy quán này bé như ổ kiến. Có chỗ nào trống là chủ nhân tha Nivéa vào chỗ đó.

Em trở lại câu chuyện mấy bà chị lăng mạn mê Alain Delon và Khương Đại Vệ của em nhé Mặc dù em không thuộc loại bà con ruột thịt nhưng mấy bà này vẫn .. mong có sự hiện diện của em để được phép đi xem phim, đi phố. H́nh như sự có mặt của một con bé 9, 10 tuổi làm yên ổn và tạo nên niềm tin tưởng hơn ở các bậc phụ huynh lẫn người đang bước vào cái tuổi lớn ... dại dột hay sao không biết nữa! Sau này, mấy bà dịu dàng hơn tí khi theo à-la-mốt, chép nhạc, chép thơ Trọng những lời thơ em nghe được lúc ấy, và được các công chúa .. không ngừng mê Alain Delon, Khương Đại Vệ hát nghêu ngao một bài thật lạ, một thể điệu Slow-Roock (mấy bà hát không quên gơ tay nhịp nhịp trên bàn nữa!). Bài ca ấy, em thích lắm :

 

Hỏi Đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời

Hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời

 

Lời bài Lệ Đá của Hà Huyền Chi, nhạc Trần Trịnh đó anh ạ. Nghe thật thiết tha và buồn. Lúc ấy, em nghĩ rằng, đá ở đây là .. băng ghế đá ngoài công viên! Lệ Đá có nghĩa là ngoài công viên có một băng ghế đá v́ nhớ người mà khóc! Em vốn ghét chữ lệ, Vốn không kết bạn với nước mắt. Nhưng em lại người rất nhạy cảm, rất dễ xúc động và rất mau nước mắt! Có lẽ v́ thế em có cảm tưởng, khi chữ đá đi với chữ lệ, nó ... khắc nghiệt làm sao! V́ đá là... cứng như đá. Đi ngoài công viên mà sơ ư đụng vào một băng ghế đá là sẽ ... sưng vù cái ngón cẳng chứ chẳng phải chơi! Vậy mà cái ghế đá này nó v́ chờ ai đó không đến, rồi nó thất vọng, nó buồn, nó khóc. Sự tưởng tượng trong đầu óc con bé năm 1974 là như thế !

Anh đă từng ở Đàlạt tuy không nhiều năm như em, nhưng em nghĩ rằng chắc chắn anh vẫn c̣n nhớ những cơn mưa hối hả đến, bất chợt ngừng Cũng như những buổi sáng sương mù giăng đầy lối đi, những trái bắp nướng pha chút mơ Ở hành, và những ổ bánh ḿ nóng hổi rao bán ở giữa khuya. Gần nơi anh cư trú ngày xưa, có một tiệm cà-ri-nị, Em vẫn thường được ba mẹ em dắt đến tiệm ăn đó để thưởng thức món cà ri dê Ấn Độ. Cơm màu vàng nghệ, Chủ nhân đích thân tiếp khách. Em thường kê mũi hít hà khi nhưng chén cơm được bưng ra, Chắc những chén cơm này phải nấu bằng mấy chục trái dừa hay sao mà nó béo ngậy anh ạ! Cà ri th́ cay xé lưỡi. Ăn đến chảy nước mắt cũng v́ cay. Vậy đó, mà em vẫn mê đến Chi Lăng để được thưởng thức món đó. Cũng như món bún ḅ Huế (gần rạp hát Ngọc Lan), bánh khoái, kem flan (trên con đường ... ăn quà , tên con đường là ǵ em quên mất rồi !). Những món ăn ấy, nó dễ thương và nặng nề t́nh cảm Đàợlạt hả anh? !

 

Em hay thích nhắc về Đàlạt lắm. C̣n anh? Anh có nhớ nó không? Bên em hiện giờ là 12 giờ đêm 1 phút. Cái 1 phút vừa bước sang ... sáng thứ tư, ngày 20 tháng 6 năm 2001 rồi đó anh a, Tự dưng, em thèm nghe làm sao đâu tiếng mưa, tiếng gió. Vắng lặng quá đỗi nên nỗi buồn cũng muốn thành h́nh. Và con đường nh́n từ cửa sổ nhà em, tối nay, sao tự dưng cũng tối câm. (Nhà nước cũng tiết kiệm điện chút đỉnh. Hay là mấy bóng đèn đường đứt bóng này chưa kịp thay chăng?)

 

Mùa Xuân bên em cũng như bên thành phố anh. Những bông hoa lá cỏ xanh tươi lắm. Thế đó, mà em lại tránh ra đường. Tránh hít hà những hương xuân dịu dàng đến. Em đau cổ, Em cay mắt... Em hắt hơi đếm được chục lần (đếm thêm chục bận kèm theo nỗi nhớ anh !) Tối nay, con đường nhà em không t́m nghe được tiếng chó sủa. Mọi khi ồn ào lắm. Không tiếng xe, th́ tiếng người cười nói, soi mói nhau trong cơn say. Nhộn nhịp lắm cơ. Em lại nhắc đến chữ “cơ” !

Em đang mong anh trở về thành phố có những chiếc lá màu rượu Có những bài thơ anh viết trên lá. Có những viên đá anh vẽ bằng kỷ niệm. Có chiếc ghe nhỏ mong manh. Có cả ly ḿ gói hiệu con gà, anh nấu cho em trong giấc mơ hôm nào. Và cả một b́nh cà phê sữa mang theo nữa. Anh chèo chiếc ghe nhỏ. Mưa lấm tấm rơi. Anh nhắc chừng em, mặc thêm áo ấm vào. Và nhớ đừng ngồi ... xa cách lắm. Em quay mặt đi , giấu sự lúng túng của ḿnh trong tóc. Mặt trời say ngủ mà h́nh như trên gương mặt em đang có một thần mặt trời khác đang cư ngụ! Ví như em nuốt luôn được ly ḿ sau khi húp những giọt nước cuối cùng, em cũng sẽ cố nuốt luôn cái ly bằng giấy đó anh! Anh lại nh́n em. Cười nụ b́nh an. Có lẽ v́ thế, ngày nay, em gọi anh bằng cái tên hiền lành, mộc mạc, ngọt ngào như củ khoai : B́nh An. Anh đă kéo em ra được cái vỏ rùa tiền sử Anh đă tạo nơi em một tin tưởng chân thành, Mặc cho em có đôi lần bối rối khi nghe những điều không quen tai. Mặc cho em nhăn mặt. Anh vẫn thản nhiên:

-Không sao đâu em, nghe riết rồi sẽ quen ! Ừ th́ không quen cũng phải làm quen với những câu tỉnh bơ như người Hà Nội của anh. Chẳng hạn như một lần sau khi anh nghe em lấy hết can đảm hát , anh phán:

- Em hát dở ẹc! Câu chê bai em nhận không tiếng than! Đến lần sau, anh lại kêu em hát, em từ chối ngay v́ .. quê! Thế mà anh vẫn nhắc rơ từng tiếng một :

- Ủa, bộ em không công nhận điều đó hay sao? !

Câu nói này, như em đă vài lần nhắc.. chừng anh. Câu nói của anh đáng ghi vào sổ b́a đen lắm. V́ cái tội quá thành thật! Như lúc mới quen em, anh b́nh thản viết :

-Đứa nào khờ lắm mới không thương anh ! Bây giờ, anh sửa lại :

- Đứa nào yêu anh c̣n khờ hơn ! Lúc th́ anh gọi em là đứa nào, Lúc t́nh cảm dạt dào, xúc Động, anh viết bé yêu, Lúc tâm hồn anh chùng xuống, khi tuổi thơ quay về với chính anh, anh lại viết “ em thương”. Cũng như khi lúc em làm anh bất măn điều ǵ đó và anh cần phải giải thích gần mấy chục chữ anhị chuyển sang “cô bé”! Và lúc nào anh cũng kết luận rằng : “Em đừng làm anh thất vọng như thế nữa có được không?”, Trong khi đó, cách nhau chỉ vài ngày, anh viết : “Nếu anh có nói điều ǵ gây nên sự hiểu lầm, anh năn nỉ em trước, em nhớ cho anh có một cơ hội để bày to? “.Em hứa với anh Điều ấy. Em sẽ không giữ trong im lặng. Anh nhớ không? Thế đó, mà mỗi khi .. em hỏi, là em chắc ăn như đinh đóng cột là nhận ngay cái điệp khúc, sau mỗi lần giải thích : “Em đừng làm anh thất vọng như thế nữa có được không? “ Chảng biết có được hay không ông Thầy ạ! Anh chắc muôn đời vẫn chậm nhớ, mau quên. Em đặt tên anh khác nhé, Cái tên hơi dài tí ti, nhưng hợp với anh lắm cơ. Tên mới của anh (đếm luôn họ và tên tổng cộng 7 chữ đó nha). Anh nghe cho kỹ nè. Họ: Đừng-Làm-Anh-Thất-Vọng Ỏ. Tên là : “Được-Không ”! (Cũng kêu gớm há anh? !).

 

Thế mà chúng ta đă cùng nhau ra khơi. Xa bờ, Chiếc ghe trong mơ ước. Chiếc ghe nhỏ thôi không sợ ch́m, của anh đă bơi vào giấc mơ em. Như lần nào đó, anh viết : “ Anh không ngờ cuộc đời này c̣n có một câu chuyện lăng mạn như thế ”. Chiếc ghe chở nhạc, gieo vần. Bơi theo ḍng nước là đám thủy trúc, lục b́nh. Lênh đênh theo sóng nước là những chiếc lá kết thơ anh.

Em đang mong anh trở về thành phố có giữ riêng trên bàn .. 1 chiếc thời gian nhỏ canh giờ giấc xứ em. Để thời gian thông minh nhắc chừng anh, khi nào không đánh thức con bé dậy vào lúc sáng thật sớm. Để anh nhắc nhở em, khuya lắm rồi, đi ngủ đi chứ' bé con. Và để thỉnh thoảng nghe anh nói :

-Gọi em 5 phút, nghe em cười không, đă mất 4 phút rồi ! Phải thế không hở anh? Để mỗi khi nghe lại sáu nốt nhạc gơ thật chậm răi từng tiếng một, em vẫn bàng ḥang, xúc động. Nhạc mưa gỡ đều trên lá. Nhạc mưa của ngày hay đêm ǵ cũng dịu dàng, trong cái vỏ ray rứt như nhau, anh há?! Em viết thêm vài hàng nữa thôi nha. Em không ngồi ngơ ngác, đếm giờ, đếm phút đâu. Cái bà xếp nơi em làm việc mỗi ngày hay nhăn nhó lắm. Tụi bạn em thường bấm nhau cười, Trên môi ph́ phèo điếu thuốc. Xếp là một búp bê không t́nh yêu. Một người phụ nữ không đoái hoài đến chuyện t́nh cảm mà chỉ biết đam mê là chức tước sẽ ... buồn xo cả đời! Xếp em dễ thương một cách khó chịu, Chắc chắn sẽ không để yên cho những tên lười lĩnh đâu anh. Em càng cần chứng tỏ cái vẻ siêng năng trong vỏ ốc ngu muội của ḿnh! Em sẽ càng không có thời giờ để mơ mộng nh́n mây trời, gọi tên anh, dù rất nhỏ, Những con số không ngừng gây thêm nhiều vất vả, Anh chúa ghét những con số. Trong khi đó em làm việc mỗi ngày với những con số, Thân t́nh lắm. Anh vốn ghét những con số, thế anh có bao giờ ghét ... luôn con bé không vậy?!

 

Em đang nghĩ đến ngày chủ nhật. Vườn trúc và cây “Trắc-Bách-Khơ” cùng mấy con cá vàng lẻ loi đang gọi tên anh đó. Chủ nhật này nếu anh về như dự định, th́ em sẽ bỏ thêm chút xíu đường trong ly chanh muối. Để làm chi nhỉ, Đê? được nghe lại sáu nốt nhạc mà từ lâu em chắt chiu, giữ ǵn:

- “Anh yêu em nhiều lắm cơ! “

Bây giờ em đi ngủ đây nha anh Ḿnh sẽ giữ cho nhau, những điều chân thành, b́nh an. Với tí ti sóng gió. (Thỉnh thoảng cũng nên có chứ nhỉ?, nhưng .. sẽ cùng nhau bày tỏ và không cất giữ riêng trong im lặng, buồn xo, anh há?). Đồng hồ bên em chỉ con số : 1 giờ 40 rồi đó/. Em quên chưa trả lời sáu nốt nhạc của anh Đă từng gơ lóc cóc trong trái tim em, Th́ bây giờ em trả lời anh đây : Bằng tất cả tấm ḷng em. Bằng tất cả tha thiết em. Dấu yêu hỡi: “Em cũng thế !”

 

Trangthanhtruc

24/06/01

 

 

 


 


 
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005