|
|
Tôi bắt gặp cơn xúc
động sững sờ khi nghe Hoàng Vân với Nhánh Hoa Gai ở sáng nay. Chỉ vài giờ, sau
bài thơ phóng đi, đă là nhạc HV vọng lạị Người ca thơ Hoàng Vân, đă bắt nỗi bi
thương cất tiếng bàng hoàng. Khiến nỗi đau quê rưng lê cảm hoài. Anh mắc nợ ǵ thơ, mà thơ đeo suốt kiếp Anh mắc nợ chi t́nh, mà t́nh nghẹt ngăn tim Anh mắc nợ ǵ quê, mà đau quê thống thiết Mà nhức nhối tủi hờn từ một tháng Tư đen Gần ba thập niên thống nhất, hoà b́nh Quê chưa qua cầu nghèo đói điêu linh Lá cờ máu c̣n nhúng thêm nợ máu Nước vẫn điêu tàn ở tận đáy quang vinh Thương đứt ruột con đê nghèo, xóm cũ Không đành tâm cúi mặt thăm quê Vết chém tương tàn măi c̣n mưng mủ Triệu hồn oan c̣n rải rác sơn khê Anh lăng phí đời trai trên xứ lạnh May c̣n em như một nhánh hoa gai C̣n tâm cảm với mưa ghen, băo hạnh Vẫn đầy ḷng bi phẫn chẳng nguôi phai hahuyenchi
| ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
Thư từ liên lạc
hahuyenchi@aol.com |