|
| |
- Hoàng
Vân Phổ Nhạc và Tŕnh Bày
T́nh sầu Thêm rực rỡ
Anh viết, mầu xanh của mắt em,
mầu xám những đêm dài,
mầu hồng trang thự
Anh viết, sẽ không bao giờ viết nữa,
nếu ngày nào em vĩnh viễn xa anh.
Anh sẽ sống đơn côi như một kẻ độc hành,
đi sâu măi vào giữa ḷng hoang ma.c.
Anh sầu muộn sẽ tan thành sóng cát,
nghe thời gian lặng lẽ lướt chân quạ
Quên bẵng ưu tư, quên bẵng tuổi già,
quên khát vọng những mùa xuân bất tuyê.t.
Anh mất em, đâu c̣n ǵ tưởng tiếc,
đâu c̣n ǵ ngoài hành lư thương đau
Em mất anh, em có mất ǵ đâu,
ngoài mộng ảo và tháng ngày vô vi..
Linh hồn anh từ lâu em ngự trị,
ngai tim xưa hoang phế với t́nh xưạ
Giấy hồng thương yêu viết mấy cho vừạ
Không hồi đáp t́nh nào c̣n tồn tạị
Em chưa yêu nên chưa từng cuồng dại,
chưa thù đêm sâu chưa ghét trăng thanh.
Pḥng hoang sơ thui thủi một ḿnh anh,
đầu gục xuống t́nh sầu thêm rực rỡ
Quên bẵng ưu tư, quên bẵng tuổi già,
quên khát vọng những mùa xuân bất tuyê.t.
Anh mất em, đâu c̣n ǵ tưởng tiếc,
đâu c̣n ǵ ngoài hành lư thương đau
hahuyenchi
|