Thế giới vô hình

 

Bản thân tôi từ nhỏ cũng có cuộc sống bình thường như bao nhiêu đứa trẻ khác. Đến lúc trưởng thành thì tôi có thấy được những chuyện lạ mà tôi chưa từng biết những chuyện đó là gì. Tôi không quan tâm đến những điều đó mặc dù lúc đầu tôi hơi sợ sệt. Dần dần, tôi thấy những chuyện đó là bình thường vì hầu như tôi thấy mỗi ngày. Đó là hình bóng của những linh hồn đã chết. Những linh hồn này có khi là những người tôi quen biết, họ xuất hiện truớc mặt tôi ở mọi lúc mọi nơi. Đặc biệt, khi tôi đến chùa tôi còn thấy các chư thiên đến làm lễ trong chánh điện và có rất nhiều linh hồn xúm xít quanh tôi và còn “trò chuyện” nữa. Bên tai tôi nghe văng vẳng những câu nói như:

-“ Cô ơi! Làm ơn nói với sư trong chùa cho chúng tôi quy y Phật đi cô”

-“ Cô ơi! Làm ơn nói với con tôi, nhà ở góc đường gần quán bê thui phường 1, rằng vài ngày nữa nhà tôi ở Nha Trang có đám giỗ, hỏi xem nó có về được không nha cô!”( Linh hồn miêu tả hình dáng của chủ nhà cho tôi để tôi giúp đỡ) v.v...

Những lời như thế tôi nói lại cho gia đình còn sống biết. Họ rất tin tưởng khi tôi tả hình dáng người thân của họ và nhờ thế họ mới nhớ đến ngày giỗ của ông bà ở tận ngoài Nha Trang. Và tôi vẫn thường giúp đỡ họ hoàn thành tâm nguyện trong khả năng của mình một cách vui vẻ.

Cứ như vậy cho đến một ngày, tôi có duyên đến với ngành QT-STH. Được sự chỉ dạy của Thầy Cô, tôi mới biết những linh hồn đó là một phần của “thế giới vô hình” đầy huyền bí. Vì có duyên với tôi nên họ xuất hiện để nhờ tôi giúp đỡ cho họ đi tu học. Tôi bắt đầu áp dụng phương pháp cuả ngành Qưới Tâm-Sinh Tử Học để cầu nguyện cho những linh hồn tôi thấy được đi tu học hoặc đi chuyển kiếp tuỳ theo cơ duyên cuả mỗi linh hồn. Càng ngày các linh hồn xuất hiện càng đông đến nỗi tôi có cảm giác sợ và vì thế đôi khi tôi cũng không cầu nguyện mà tránh sang chỗ khác vì họ không bình thường như thế giới hữu hình của chúng ta.

Thời gian trước đây, tôi và cô N. có đến nhà cậu mợ T. tập Kim tự Tháp (KTT) vào mỗi tối để cảm nhận dòng điện cộng hưởng. Bốn người ngồi gần nhau tập KTT thì dòng điện rất mạnh, chúng tôi cảm thấy tập dễ dàng hơn và khỏe hơn. Bỗng tôi thấy linh hồn một đứa bé gái đến chào tôi. Nó cứ quấn quýt bên tôi mãi. Tôi đuổi nó đi chỗ khác, thì nó không chịu đi mà còn bảo là đây là nhà của nó mà? Ba đêm liên tiếp như vậy, tôi thấy hơi kỳ lạ nên mới kể lại cho cô N. nghe vì tôi vốn hay ít nói. Cô N. thuật lại câu chuyện cho cậu mợ T. nghe và hỏi có ai thấy gì không nhưng không ai thấy gì cả. Lúc đó tôi mới biết là cậu mợ T. có mất một bé gái có hình dáng như tôi trông thấy. Thế là chúng tôi cùng nhau cầu nguyện cho linh hồn đứa bé đó được đi tu hay chuyển kiếp.

Sau này, tôi may mắn được gặp Thầy Cô và trình bày sự việc trên. Thầy vui vẻ giải thích:

-“ Người ta cũng như mình có gì đâu mà phải sợ. Nếu gặp thì cứ cầu nguyện giúp họ đi tu”.

Tôi đã nghe lời Thầy và đã hiểu nên tôi không còn sợ nữa. Từ đó trở đi, tôi đều cầu nguyện cho tất cả những linh hồn có duyên gặp tôi được đi tu học hoặc chuyển kiếp làm người.

Tôi vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ này hằng ngày vì ngày nào tôi cũng có thấy rất nhiều linh hồn còn vất vưởng trong “thế giới vô hình”. Tôi cảm thấy rất vui khi mình có thể nhìn thấy được “thế giới vô hình” và giúp đỡ được nhiều linh hồn đi tu học. Tôi còn nghe thấy tâm tư của họ khi họ đến gặp tôi than thở trước khi tôi đưa họ đi tu học.

Tôi được thành công như hôm nay là nhờ công ơn cao cả của Thầy Cô. Thầy Cô đã nhiệt tình chỉ dạy và dẫn dắt tôi vững bước và tôi hứa sẽ cố gắng làm tốt hơn. Tôi xin chân thành cảm ơn Thầy Cô và mong các huynh đệ tỷ muội hãy cố gắng thực hành đúng những gì Thầy Cô chỉ dạy, để giúp cho những người còn sống bớt đau bớt bệnh, cũng như giúp cho linh hồn của những người đã chết được siêu thoát.

 

Cô Hai,

Trà Vinh, 2007